Giáo dục

Viết một đoạn văn ngắn tả về bà ngoại

Đề bài: Viết một đoạn văn ngắn tả về bà ngoại

viet mot doan van ngan ta ve ba ngoai

This post: Viết một đoạn văn ngắn tả về bà ngoại

Bài làm:

Bài mẫu số 1:

Trong kí ức về những năm tháng tuổi thơ của em không chỉ có cánh diều mà còn có bóng dáng của một người mẹ thứ hai, đó chính là bà ngoại của em. Bà ngoại là người đã cho em cả một bầu trời tuổi thơ bình yên và đáng nhớ, tình yêu thương của bà đối với em là vô bờ bến mà không có thứ tình cảm nào sánh được.

Bà ngoại của em năm nay đã ngoài 60 tuổi, bà sinh ra và lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ đã vất vả nên khi về già nhìn dáng người bà vẫn gầy, lại thêm chiếc lưng còng trông rất tiều tụy. Thế nhưng sức khỏe của bà không thấy được qua hình dáng đó, bởi bà của em vẫn còn rất dẻo dai, đã ngoài 60 tuổi nhưng bà vẫn thoăn thoắt cuốc đất trồng rau và chăm sóc cây cối, chiếc lưng còng của bà vẫn hàng ngày gánh nước tưới rau. Bà ngoại em tuy gầy nhưng da dẻ vẫn hồng hào và chắc nịch, trên khuôn mặt bà những nếp nhăn không thể đếm hết được nhưng không hề có vết đồi mồi hay tàn nhang nào cả, đến mẹ em cũng ao ước sau này khi ở tuổi ấy sẽ có được làn da đẹp như của bà ngoại. Bà thường nhắc nhở em xem ít ti vi và không nên nghịch điện thoại vì rất hại cho mắt, bởi bà nói: “Ngày xưa ở thời các bà chẳng có ti vi hay điện thoại nên chẳng có ai bị cận thị cả”. Quả thực đến bây giờ mắt của bà vẫn rất tinh tường, đôi mắt bà vẫn sáng trong và nhìn rõ, bà có thể tự xỏ kim, tự đọc báo mà chẳng cần nheo mắt hay đeo kính.

Bà ngoại em rất đẹp lão, vì không chỉ có làn da hồng hào mà mái tóc bà dù có bạc phơ vẫn rất dày và dài, tóc của bà rất chắc khỏe vì bà chỉ gội đầu với nước quả bồ kết chứ chẳng hề dùng các loại dầu gội nào khác. Mái tóc bạc phơ của bà khiến em luôn nhớ đến câu hát “Tóc bà trắng màu trắng như mây” trong bài hát “Cháu yêu bà”. Ngày em còn nhỏ được ở với bà, bà thường cho em ngồi bên cạnh rồi nằm ngả đầu vào đùi bà để bà vuốt ve và kể những câu chuyện cổ tích. Bây giờ em đã lớn, chỉ dịp nghỉ hè mới được về thăm bà, mỗi lần về em lại chạy sà vào lòng bà, kể cho bà nghe những chuyện đi học của em.

Đối với em, bà ngoại chính là người mẹ thứ hai, chăm sóc cho em từ khi em còn tấm bé, bàn tay bà chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ và những trận ốm khi em còn nhỏ. Mỗi lần về thăm bà trông thấy bà còn khỏe mạnh, em rất vui mừng và hạnh phúc, em mong sao bà luôn được khỏe mạnh và sống lâu với con cháu để em được báo đáp công ơn trời biển của bà.

Bài mẫu số 2: 

Trong gia đình em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là bà ngoại của em. Bà ngoại em năm nay đã bước sang tuổi sáu mươi mốt, tuy tuổi bà đã cao nhưng sức khỏe của bà rất dẻo dai và trí nhớ minh mẫn. Bà có mái tóc đen, dày mới chỉ lấm tấm vài sợi bạc, bà có nước da hồng hào, chỉ có những nếp nhăn trên khuôn mặt bà là ngày càng nhiều. Bà ngoại em có một vườn rau nhỏ trước cửa, hằng ngày bà vẫn thường làm việc như rẫy cỏ, tưới cây và vun xới, đối với bà lao động là niềm vui và là cách để bà cải thiện sức khỏe của mình. Em rất yêu quý bà và lúc nào cũng mong được về thăm bà, được cùng bà tưới cây và nghe bà kể những câu chuyện cổ tích.

Bài mẫu số 3:

Dịp nghỉ hè năm nay em đã được về thăm quê ngoại, mỗi lần về quê em đều rất háo hức và hào hứng, bởi về quê ngoại là em sẽ được gặp bà ngoại, được sống trong vòng tay âu yếm yêu thương của bà và được bà kể cho nghe biết bao câu chuyện. Bà ngoại của em năm nay đã sáu mươi tuổi, mỗi lần về em lại thấy mái tóc bà bạc hơn, những nếp nhăn nhiều hơn và bước đi ngày một chậm. Bà ngoại em rất thích ăn trầu, hàng ngày bà vẫn gói những miếng trầu và ăn khoảng 5 đến 6 miếng một ngày. Khi bà ăn trầu, môi bà đỏ như đánh son, đôi má hồng hào và cười chúm chím trông rất phúc hậu. Em thích được gói trầu cho bà ăn, và hi vọng sau này lớn lên vẫn được gói trầu cho bà. Em mong cho bà ngoại luôn vui khỏe với gia đình và con cháu.

Bài mẫu số 4:

Chủ nhật tuần trước, bà ngoại đã lên chơi với gia đình em gần một tuần, dù bà chỉ lên có vài ngày nhưng em cảm thấy rất vui và rất muốn giữ bà ở lại lâu hơn nữa. Bà ngoại của em năm nay đã 55 tuổi, bà vẫn còn rất khỏe mạnh, khi bà bảo bà lên thăm, bố mẹ em nói sẽ về đón bà nhưng bà đã tự mình bắt xe ô tô đi quãng đường khoảng 120 cây số. Bà ngoại em rất đẹp lão, tóc bà chỉ mới lấm tấm bạc, da dẻ hồng hào, chỉ khi nhìn kĩ hoặc khi bà cười mới thấy nếp nhăn. Dáng đi của bà rất thanh thoát, khỏe khoắn và dẻo dai, đôi tay bà xách theo bao nhiêu thứ quà quê nhưng bà vẫn không kêu mệt. Bà ngoại em rất khéo tay, bà còn đan cho em một chiếc khăn quàng mùa đông, em rất yêu thích chiếc khăn đó và sẽ trân trọng, gìn giữ nó làm món quà kỉ niệm.

Bản quyền bài viết thuộc trường THPT thành Phố Sóc Trăng. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận!
Nguồn chia sẻ: Trường Mầm Non Ánh Dương (mamnonanhduongvt.edu.vn)

Source: Mamnonanhduongvt.edu.vn
Category: Giáo dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button